top of page
Tìm kiếm

Gần 2 năm nay không làm việc, không dạy yoga, mình có nhiều thời gian để journaling và nghĩ về những điều trong quá khứ. Những kỷ niệm về những ngày đi học đào tạo giáo viên yoga hồi cuối năm 2016, mọi thứ thật tươi mới và tràn đầy nhiệt huyết.


Kỷ niệm hiện ra trong tâm trí ngay lúc này là tư thế Savasana vào một buổi tối cuối năm 2016. Savasana - tư thế Xác Chết - là tư thế cuối cùng trong mỗi buổi tập yoga. Người tập sẽ nằm dài trên sàn nhà, thẳng cẳng, ngửa lòng bàn tay, thả lỏng mọi thứ và hoàn toàn bất động. Mục tiêu của tư thế là tìm về sự tĩnh lặng và thư giãn.




Mình nằm trong tư thế Savasana sau một buổi tập dài và thử thách. Căn phòng yoga tối hoàn toàn, lờ mờ chút ánh sáng từ ngọn đèn đường bên ngoài lọt vào nhưng không đủ để nhìn thấy gì.


Thầy giáo dẫn dắt tư thế Savasana với tiếng đàn harmonium (một loại nhạc cụ có âm thanh giống như ở nhà thờ hoặc những buổi lễ tôn giáo) và hát mantra. Tiếng đàn tiếng hát bồng bềnh như một con thuyền.


Mình hơi mở mắt nhìn lên trần nhà chỉ hơi sáng lờ mờ, không gian gần như tối hoàn toàn. Cảm giác như đang nhìn vào bầu trời đêm. Cơ thể hoàn toàn yên tĩnh. Tâm trí hoàn toàn yên lặng. Đây là sự thư giãn tối thượng.


Nghĩ lại về điều này khiến mình trở về với lý do năm ấy mình đã quyết định nghỉ hết mấy công việc văn phòng để đi học đào tạo giáo viên. Trở về với gốc rễ tại sao mình muốn dạy yoga. Vì chính cái tư thế Savasana sau một lớp yoga dài. Vì những ốc đảo bình yên mà tâm trí có thể quay về trong cuộc sống hỗn loạn này.


Đối với mình, tư thế yoga quan trọng nhất chính là Savasana.


Tất cả những thất bại bầm dập trong quá trình mở lớp yoga và mở studio như tôi đã chia sẻ với các bạn, thì cũng được tôi kể hết cho cô bạn N. Lúc này N đang dạy yoga cho một studio lớn nhất thành phố, với số lớp dạy khoảng 8 lớp mỗi tháng. Cô ấy muốn tự mở lớp yoga riêng để có thể thực hành dạy nhiều hơn, tự chủ hơn, thân thiết với học viên hơn, và chắc chắn là để kiếm tiền thêm từ việc dạy yoga rồi.


Vậy là tôi đã dốc hết kinh nghiệm thất bại của mình ra để cho cô ấy tránh hết mấy cái ổ gà mà tôi đã va phải.


Đầu tiên, cô ấy thuê studio của nhà văn hoá thanh niên mà tôi đã từng thuê theo giờ. Cô ấy rất khéo ăn nói nên thậm chí còn làm tốt hơn tôi đó là được để dụng cụ tập yoga trong tủ để đồ ở đó.


Tiếp theo, cô ấy không bán thẻ buổi mà bán luôn trọn vẹn 1 khoá học 8-10 buổi. Học viên mua trọn khoá học và phải theo trọn vẹn cả khoá học.


Và tính ra thì mỗi buổi cũng có giá cao hơn tôi từng làm.


Tôi chia sẻ tất cả các khoá học yoga của bạn N để các học viên cũ của tôi có thể thấy và đăng ký tham gia nếu muốn.


Tóm lại, cô ấy làm tốt hơn tôi rất nhiều. Chỉ sau vài tuần tự mở lớp yoga, bạn đã báo nghỉ ở studio để tập trung chạy lớp riêng.


Nhưng hôm nay bạn N. gặp tôi và đưa ra một vấn đề.


Đó là để tăng doanh thu, bạn order một số thảm yoga, block, chăn, gối ngồi thiền v.v của một nhãn hiệu nổi tiếng ở Thuỵ Điển để bán lại cho học viên.


Khi bạn order để bán lẻ như vậy thì được chiết khấu 30% so với giá bán lẻ mà hãng đưa ra.


Nghe thì có vẻ bạn sẽ lãi 30%. Nhưng không. Vì như tôi đã giải thích ở bài viết yoga business 101, ở Thuỵ Điển thuế VAT là 25%. Cái giá chiết khấu 30% chưa bao gồm thuế. Khi bạn nhập hàng phải trả thêm thuế 25%. Nhưng khi bán ra theo giá mà hãng khuyến nghị thì doanh thu đó sẽ có 25% là thuế VAT. Tóm lại sau khi cộng trừ thì bạn chỉ còn lời khoảng 10% cho mỗi sản phẩm.


Là một doanh nghiệp cá nhân, bạn có khả năng được hoàn thuế, nhưng đó là câu chuyện của sang năm và cũng không hề chắc chắn.


Còn vấn đề nữa đó là hàng tồn. Cô ấy order linh tinh số lượng ít bán thử nhưng đã bay khoảng 1000 euro rồi. Mới bán được 1 cái thảm cho 1 người học viên. Nhưng lại có chuyện trái khoáy đó là 1 người khác quan tâm muốn mua thảm, nhưng thay vì mua ở lớp luôn thì lại về order trên trang web của hãng vì lần order đầu tiên được giảm 10%. Thật ra cũng không thể trách họ được vì thuận mua vừa bán. Mà bạn tôi cũng không thể giảm 10% vì như vậy chẳng lãi đồng nào.


Cô ấy thấy rất nản vì chỉ muốn tăng doanh số nhưng lại ôm rõ lắm gánh nặng và cảm xúc khó ở vào người. Cô ấy nói: “Toàn những đồ đắt tiền, mua về chỉ mong bán được chứ mình có dùng đâu, thậm chí tớ còn chả dám dùng đến cái chăn yoga 50 euro nữa.”


Ý kiến của tôi là cô ấy nên trả lại toàn bộ số hàng còn lại và lấy lại tiền. Ở EU có luật hoàn trả hàng, ít nhất theo luật là tất cả các giao dịch mua hàng online qua trang web đều phải cho trả lại trong 14 ngày. Đa phần các trang bán hàng cho trả hàng 30 ngày và thậm chí một vài cửa hàng còn cho trả hàng 365 ngày. Tuy nhiên cô ấy phải đọc kỹ luật và chính sách hoàn tiền vì một số hãng có chính sách không cho trả hàng nếu bên mua là doanh nghiệp.


Cô ấy đồng ý vì sốt ruột khi 1000 euro mãi mới kiếm được thì giờ lại biến thành đống hàng tồn kho không biết bao giờ mới đẩy được đi, mà kể cả bán hết cũng chỉ lãi 100 euro. Giờ thì cô ấy đang liên hệ để xem họ có giải quyết trả hàng hoàn tiền hay không.


Tôi đã mắc sai lầm này rất nhiều. Đó là có được chút doanh thu, tiền vào, học viên mua thẻ tập, liền bắt đầu tiêu tiền mua nọ mua kia nghĩ rằng đó là một khoản đầu tư. Nào là mua đồ trang trí studio, mua đèn, mua máy ảnh, v.v. Lúc nào trong đầu tôi cũng nảy ra ý định mua gì đó. Thật ra là không có nhiều tiền chứ có nhiều chắc cũng đi mua tùm lum hết.



Tiền là máu của một doanh nghiệp. Không có tiền là lúc công việc kinh doanh ngừng hoạt động. Chắc hẳn bạn đã nghe câu “tiền mặt là vua” - “cash is king”? Đó là bởi vì khi nhìn vào các con số trên giấy, có doanh thu, có khách mua hàng, thậm chí trên giấy tờ là có lợi nhuận, nhưng sờ đến ví tiền tươi thóc thật thì chả thấy đâu. Đó là do không kiểm soát được những khoản chi nhỏ, khoản “đầu tư” mà thực chất là hàng tồn, các chi phí không rõ ràng như thuế ở ví dụ trên, và thậm chí các chi phí về mặt cảm xúc và tinh thần khi cứ phải đau đầu và thất vọng vì tiền.


Thay vì nhập hàng, cô ấy có thể làm tiếp thị liên kết (affiliate). Có những hãng sẽ cho phép tạo một code giảm giá 10%, ví dụ bạn ở châu Âu muốn mua thảm tập Manduka có thể sử dụng code HAMYYOGA khi checkout để được giảm 10% - và tôi cũng sẽ được họ chia một khoản hoa hồng, tuy rất nhỏ, nhưng không phải nhập hàng và lo xử lý hàng tồn.


Cá nhân tôi đã quyết định không kinh doanh các sản phẩm phải nhập hàng và ôm hàng nữa cũng sau 1 lần ôm hàng và sau đó tôi phải XIN một cô bạn giúp tôi thanh lý ở hội chợ đồ cũ. Tôi không cần một đồng nào cả, chỉ mong cô ấy mang chúng đi cho tôi đỡ chật nhà và đỡ phải nhìn thấy cái sự thất bại của mình =))))


Không biết bạn đã bao giờ nhập hàng về bán nhưng sau đó chỉ muốn tung hê tất cả, vứt đi cũng được, mất tiền cũng đành chấp nhận, chỉ muốn thoát khỏi cái gánh nặng kinh doanh với ôm hàng hay chưa? Tôi thì rất hiểu cái cảm giác đó, và tôi không có các đức tính cẩn thận, chỉn chu, gọn gàng, kiểm đếm, ghi chép tỉ mỉ, v.v để kinh doanh các mặt hàng như vậy, nên tôi quyết định sẽ không kinh doanh các mặt hàng cần ôm - vậy cho nhẹ đầu.


Đó là cá nhân tôi, còn tất nhiên rất nhiều người vẫn kinh doanh bán hàng thành công.


Còn bạn thì sao, tiền của bạn có đang bị chôn ở đâu?


Bạn sẽ KHÔNG kinh doanh mặt hàng / dịch vụ gì?



Và để kết một bài viết toàn những sự chán nản của việc ôm hàng, chôn vốn, tồn kho, thì tôi muốn nói với bạn rằng: Thật ra trong những năm tháng dạy lớp yoga và mở studio, tôi cũng có lấy ra những khoản tiền nhỏ để cho vào một tài khoản đầu tư.


Sau khi đóng cửa studio (và mới đây đóng nốt công ty) thì tôi cảm giác mình chả có gì cả. Nhưng thực tế là tôi vẫn có tài khoản đầu tư đó và nó vẫn lên xuống, nhưng có tăng trưởng :)


Nhớ nhé, tiền là máu, tiền mặt là vua. Hãy kinh doanh, hãy làm vì đam mê, nhưng đừng quên chừa ít máu để cho vào một kênh đầu tư khác. Có thể là tích sản như gửi tiết kiệm ngân hàng, mua vàng, v.v, có thể là mua chứng khoán, mua đất, mua quỹ - cái này bạn sẽ cần phải tự tìm hiểu và ra quyết định.


Và dù kinh doanh hay không thì bạn vẫn cần phải học về tiền. Hãy tham gia khoá học Kết nối với tiền - tôi đã học khoá học này 2 lần và sẽ còn học lại. Bây giờ, quan hệ của tôi với tiền đã tốt lên, và tôi có thể khá tự tin nói về tiền như thế này.


Cảm ơn bạn đã đọc bài viết!


Tôi từng quen một cô bạn khác, tạm gọi là bạn C., cũng là giáo viên yoga. Bạn có một studio nhỏ xíu chỉ đủ 6 thảm và chỉ là một phòng trong một căn hộ. Sau đó bạn đứng ra thuê mặt bằng và mở rộng studio.


Nói sơ qua về mặt bằng này, rộng tới 80 mét vuông nhưng hình dạng dài, mặt tiền khoảng 4-5 mét. Mặt tiền có một cửa kính lớn nên rất sáng. Một điểm trừ là đây là một chung cư cũ có tầng hầm nên ở giữa nhà lại có 1 cầu thang xoắn đi xuống tầng hầm. Vậy nên bị mất một phần diện tích do cái cầu thang này và mặt bằng cũng bị chia cắt một chút.


Mặt bằng phòng tập yoga cần diện tích lớn hơn để chứa số ít người hơn so với các hoạt động khác. Ví dụ như lớp học tiếng Anh thì mọi người ngồi trên bàn ghế, lớp có 10 người sẽ cần diện tích nhỏ hơn so với lớp yoga mỗi người một thảm. Vậy nên một mặt bằng vuông vắn không bị chia cắt, không thò thụt là lý tưởng nhất. Do đặc thù của hoạt động tập yoga mà không gian cũng cần thoáng khí, ánh sáng tự nhiên, tĩnh lặng và có thẩm mỹ để giúp tinh thần thư thái.


Tôi đến giúp bạn C. trong quá trình sửa studio. Ngày đầu tiên tôi đến thấy không gian rộng như vậy tôi tưởng bạn sẽ để toàn bộ diện tích dành cho lớp yoga. Nhưng không, hoá ra bạn sẽ ngăn diện tích cho 1 phòng to để làm quầy lễ tân và bán đồ ở ngoài cùng gần cửa sổ lớn. Sau đó lại ngăn 1 phòng vuông không có cửa sổ để làm phòng massage trị liệu reiki. Rồi sau nữa mới đến không gian tập yoga ở tít trong cùng.


Khi nghe thấy kế hoạch như vậy tôi đã thấy một sự lãng phí không gian rất lớn. Càng xếp được nhiều thảm thì bạn càng dễ kiếm ra nhiều tiền.


Và lần tiếp theo tôi đến thì đã thấy dựng xong những bức tường thạch cao ngăn không gian theo ý bạn và tôi đã có linh cảm phòng tập này đã là một thất bại ngay từ khi nó chưa đi vào hoạt động.


Bởi vì sau khi phân chia không gian thì phòng tập yoga chỉ còn khoảng 20-30m2. Tôi không có thước đo chính xác. Nhưng nó rất nhỏ, trong khi bạn vẫn phải trả tiền cho 80m2. Và phần đẹp nhất của mặt bằng là cửa sổ kính lớn lại không dành cho hoạt động tập yoga. Phòng yoga bị đẩy tít vào trong cùng. Đây lại là một toà chung cư, và chung cư ở châu Âu thì tuổi đời có thể lên đến 100, nên không gian yoga bị đặt ngay dưới gầm cầu thang của chung cư, tối nhất, góc trong cùng lại bị cắt chéo bởi cầu thang, và thường xuyên có những tiếng ống nước của hệ thống nước chung cư.


Một lưu ý nữa trong phòng yoga là nếu phòng không có cửa sổ thì sẽ cảm giác ngột ngạt hơn nhiều và sức chứa kém đi, so với một phòng cùng diện tích nhưng sáng sủa, có cửa sổ và khí trời.


Nhưng tôi không đủ dũng khí và thân thiết để nói với cô bạn này là bạn ơi, phòng tập này sẽ không thể thành công vì nó đã thất bại rồi. Bạn tìm đường lui đi thôi! Và cô ấy vừa mở một công ty TNHH để vận hành studio và cũng vừa ký hợp đồng 3 năm và đóng cọc 3 tháng cho mặt bằng này.


Và sau đó thì phòng tập này ngốn hết tiền của, công sức và thời gian của cô ấy. Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra nó là một gánh nặng cỡ nào. Cô ấy như sa vào một vũng lầy.


Một hôm tôi thử hỏi cô ấy: sao bạn không cho công ty của bạn phá sản đi để thoát khỏi cái mặt bằng đó? Lưu ý: đây là công ty TNHH nên khi nó phá sản thì cô ấy gần như không phải chịu trách nhiệm gì. Tất nhiên cô ấy sẽ mất số tiền bỏ vào từ trước tới giờ, nhưng cô ấy sẽ thoát ra khỏi vũng lầy và cả đống stress.


Nhưng cô ấy nói: Cái gì? Phá sản á? Nhưng tôi muốn theo đuổi đam mê của mình!


Tôi đã nghĩ về điều đó rất nhiều.


Nếu cô ấy thực sự đam mê dạy yoga thì không có cái phòng tập này cô ấy vẫn có thể làm được. Dạy yoga ở nhà mình, dạy nhóm nhỏ, dạy 1-1, làm video chia sẻ về yoga, dạy yoga ngoài công viên, v.v rất nhiều cách để cô ấy có thể thực hiện đam mê dạy yoga mà không cần sa lầy vào cái business đó.


Đam mê khác với công việc kinh doanh.


Bạn hoàn toàn có thể làm điều bạn thích mà không biến nó thành công việc kinh doanh.


Hoặc bạn có kinh doanh điều bạn đam mê nhưng không biến nó thành một gánh nặng trong cuộc đời bạn. Vì khi đó thì đam mê cũng tắt.


Có một câu nói hài hài tôi đọc ở đâu đó là: Đừng biến đam mê thành công việc vì khi đó bạn sẽ phải đi tìm một đam mê khác. Trước đây tôi không hiểu, tôi không muốn như vậy. Tôi cũng như bao người khác đã bị các nhà tư bản phương Tây nhồi nhét tư tưởng là “hãy biến đam mê thành công việc và bạn sẽ không phải đi làm ngày nào”.


Theo bạn thì ai là người hưởng lợi nhiều nhất khi cô bạn tôi mở studio rồi phải đóng? Đó chính là chủ nhà và ngân hàng :))))))


Nói điều này không có nghĩa xem nhẹ đam mê. Mà trái lại tôi nghĩ hãy thật trân trọng đam mê của mình và thật cẩn trọng khi muốn kiếm tiền từ nó.


Hãy nghĩ xem bạn có thể lan toả những điều bạn yêu thích đến mọi người như thế nào để giúp họ, mà bạn không bị “mất đi” quá nhiều. Chỉ khi bạn có đủ thì bạn mới có thể cho đi.


Cô bạn C. thì sau đó đã đóng cửa studio. Tôi cũng không rõ chi tiết. Giờ thì cô ấy hoạt động tích cực trên instagram thực hiện các challenge và give away của các yogi trên IG để thu hút lượt follow, và thỉnh thoảng dạy 1 vài lớp yoga. Cô ấy đã tìm ra những cách khác để thực hiện giấc mơ của mình.


Tôi có câu hỏi dành cho bạn:


Bạn đang có giấc mơ gì?

Bạn đang có đam mê gì?

Bạn hãy nghĩ ra những cách dễ nhất, tốn ít tiền nhất, tốn ít công sức nhất để thực hiện những điều đó. Những cách mà bạn có thể làm được ngay và luôn.


Và hãy thực hiện ngay và luôn!

bottom of page